Thứ Hai, 1 tháng 7, 2019

ÉO LE CUỘC ĐỜI

Người nghèo cuộc sống lang thang
Sống trong ống cống ổ hang qua ngày.
Nghèo nàn khổ sở lắm thay
Nhà không có ở tương lai mịt mù
Đêm đêm trằn trọc suy tư
Đời mình sao lại quá ư khốn cùng
Nhà giàu cuộc sống ung dung
Tiền bạc thừa mứa lung tung tiêu xài
Ăn trên ngồi trước lai rai
Lâu đài biệt thự không ai so kè
Xe hơi đời mới lấy le
Tiêu xài thoải mái không e ngại gì
Tiền Đô đồng Bảng thiếu chi
Người nghèo khổ bị khinh khi bao ngày
Sống chết thây kệ bọn bây
Vơ vét cho hết tháng ngày vui tươi
Ai ơi cũng kiếp con người
Số phận nghèo khổ bùi ngùi xót xa.
👇
https://youtu.be/3Fw50urmE6A

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2019

THẾ SỰ ĐỜI

Lăn lóc mấy mùa với gió sương
Tuổi xuân đâu phải kiếp hoang đường
Càng nhiều ước vọng càng gian khổ
Càng lắm nhân tình lắm tiếc thương
Đã biết thói đời, đen đổi trắng
Cho hay thế sự, sắc thay hương
Mặc, ta cứ bước đi đi mãi
Chấp trọn đời này với gió sương.

( Phan Trọng Nghĩa )

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2019

KHÔNG QUÊN CÔNG ƠN CHA MẸ

Cha với Mẹ là hai người xa lạ
Không ruột rà hay thân thích bà con
Đã vì con thức trắng những đêm tròn
Khi tuổi nhỏ con thường hay yếu đuối

Đêm từng đêm bóng Mẹ Cha lầm lũi
Lo miếng ăn và giấc ngủ cho con
Để con vui với hạnh phúc gia đình
Ơn dưỡng dục không bao giờ quên lãng

Trẻ mồ côi được Mẹ Cha nuôi dưỡng
Ban cho con một mái ấm gia đình
Phận là con mà phước cũng của mình
Nên mới được Mẹ Cha đây nuôi nấng

Con mãi mãi ghi công ơn hai đấng
Không sinh thành mà lại rất yêu thương
Đã cùng con bên tất cả chặng đường
Ơn nghĩa nặng... cả đời không trả hết

Sống là nhớ, và chỉ quên khi chết
Hoa héo hon... được Mẹ Cha chăm tươi
Nếu kiếp sau còn có được làm người
Vẫn ước ao được làm con lần nữa

Tuy con lớn vẫn hằng mong từng bữa
Được nuông chiều bằng tay ấm Mẹ Cha
Từng tuổi này con chưa dám đi xa
Vì thương quá Mẹ Cha, không...nỡ bước

Giờ con chỉ cầu xin thêm điều ước
Mong Mẹ Cha được mãi mãi an lành
Yêu thương này con luôn sẽ nguyện dành
Để đền đáp công ơn từng dưỡng dục.

Tác giả: (
Phan Trọng Nghĩa )

LÀM THƠ KHI BUỒN

Buồn buồn ta cũng làm thơ
Trách ai sao để ta bơ vơ sầu
Vo ve suy nghĩ trong đầu
Tại sao? Chẳng hiểu do đâu... nên buồn

Nghẹn ngào giọt lệ chợt tuôn
Tự dưng không biết ngọn nguồn vì sao
Vừa lo, vừa giận... vừa đau
Hiểu lòng... sao để ta đau tấc lòng?

Biết rằng buông hết là xong
Nhưng đâu phải dễ... đúng không, hỡi người!?.

CHÁN ĐỜI

Tác giả: Phan Trọng Nghĩa
Ngẫm nghĩ cuộc đời sao mà thấy chán
Muốn cầm bình thuốc chuột "uống" cho rồi
Khi tôi rầu tôi mần thơ .... thẩn
Ngâm một hồi sầu cũng vẫn chưa vơi

Cuộc đời tôi là bể khổ triền miên
Tới dập dồn như ... đạn tiểu liên
Mẹ bị bệnh, kẹt tiền, mất việc,
Trong họ hàng thì chẳng có người thân

Đi vay mượn thì không ai cho mượn
Mở mắt ra thì cái bụng đói meo
Đau dạ dày, sổ mũi, lại nhức răng
Ăn ngon miệng lại cắn nhằm miếng ớt ...

Không có tiền đem đồ nhà đi bán
Bán đồng hồ, rồi lại bán cái alo
Bán giá bèo, cầm thì chẳng bao nhiêu

Mấy thứ đó là tài sản tôi đó
Khổ kiểu này đố ai sống nỗi đây
Còn một loại khổ rất là nên thơ
Thường thấy ở những tuổi đời mới lớn

Đó chính là nỗi khổ vì yêu
Vì tương tư bóng dáng diễm kiều
Vì nhớ hoài lời ai ngọt lịm
Vì đêm buồn gối lẻ cô liêu

Cho con tim nhói đau êm ái
Theo nỗi nhớ ngập hồn nóng cháy
Cho sợi buồn đan kín tâm tư
Tiễn người về nắng chiều nửa bãi ...

Nếu cuộc đời trơn tru tuốt luốt
Không có những nỗi buồn rát buốt
Thì chán chường, lạt lẽo làm sao
Như tô bún riêu không mắm ruốc!

Ai trên đời không lúc long đong
Sầu làm gì hao tổn hình dong
Qua đêm đen, bình minh lại sáng
Hết buồn phiền ta lại hết cô đơn.

ƯỚC MƠ

Hôm nay tuổi đã ba 38
Mà sao như thấy mới ngoài hai mươi
Từ sinh ra đến nên người
Biết ơn cha mẹ một đời hi sinh.
Sống không thẹn với chính mình
Chân thành, thẳng thắn, nhiệt tình, lạc quan,
Trời thương may được thanh nhàn
Giàu sang chẳng có, gian nan chưa từng
Thế nên càng phải biết chừng
Biết vui tự tại, biết mừng bình an
Không ích kỷ, chẳng tham lam
Không mong tiến chức, thăng quan, phát tài
Chỉ mong mạnh khoẻ lâu dài
Gia đình trên dưới trong ngoài yên vui
Mong sao có vợ ngoan hiền
Yêu tôi trọn kiếp suốt đời thủy chung.

Tác giả:
( Phan Trọng Nghĩa )

GIỮ VẪN NIỀM TIN

Giữ vững niềm tin chớ vấn vương
Đề cao y đức hãy khiêm nhường
Xua tan tiếng xấu trong tâm tưởng
Chứng tỏ lòng ngay trước mật đường
Nghiệp sáng hồng chuyên do tu dưỡng
Mẹ hiền thánh thiện bởi tình thương
Vì dân phục vụ - niềm vui sướng
Tôi quyết thành nghề tỏa ngát hương.

Tác giả: (Phan Trọng Nghĩa)

NGHỀ THẦY THUỐC

Có một nghề rất cao quý bạn ơi!
Nghề thầy thuốc có tâm hồn trong trắng
Bên bệnh nhân bao tình thương sâu nặng
Chữa bệnh cho đời lành lặn những cơn đau.

Bạn cũng biết những ca trực đêm thâu
Bên người bệnh với nỗi đau thể xác
Nghe tiếng khóc thấy lòng như tan tác
Thương bệnh nhân như ruột thịt của mình.

Biết bao lần người thầy thuốc lặng thinh
Nhìn cái chết cận kề trên bàn mổ
Lòng ngậm ngùi, nước mắt rơi đau khổ
Tiếc cho đời, cho sự sống mong manh.

Cũng chẳng thiếu những phút giây yên lành
Lòng hạnh phúc thấy bệnh nhân khoẻ lại
Từng bài thuốc - phút hồi sinh đẹp mãi
Quên âu lo, quên đi những muộn phiền.

Là bệnh nhân chắc chẳng ai dám quên
Những công ơn người thầy thuốc ban tặng
Mãi về sau nhân dân ta còn nhắc
“Lương y như từ mẫu” ở trên đời.

Tác giả : ( Phan Trọng Nghĩa )

ĐỜI QUÁ BẤT CÔNG

SUY NGẪM

Cuộc đời dang dở dở dang
Con sông uốn khúc ngỡ ngàng cong queo
Lục bình hoa tím trăng cheo
Hững hờ con nước xuôi theo từng mùa

Cuộc đời cũng thật khéo đùa
Tình yêu chớm nở cũng vừa lại tan
Như hoa kia nở rồi tàn
Như trăng tròn khuyết trăng tan vào trời

Sự đời cũng chỉ vậy thôi
Ngày mai ai biết sẽ rồi ra sao
Từ nay mặc kệ trời cao
Để tâm buông thả tan vào hư vô

Từ nay hết đợi hết chờ
Hết mơ hết mộng tình thơ ngọt ngào
Với tay rót chén rượu đào
Nâng lên hạ xuống ta vào cõi tiên.

Tác Giả : ( phan Trọng Nghĩa )

LÀM CON HÃY NHỚ LỜI NÀY

ƠN SÂU NGHĨA NẶNG

nước mắt rơi , có bao giờ chảy ngược....
mất mẹ rồi con sẽ sống ra sao?
giọt nước trôi có bao giờ chảy lại...
cha đi rồi con nương tựa vào ai.....
Hai vai cha gánh cuộc đời con cái
đôi tay mẹ , nặng trĩu tuổi thơ con !
khi sinh ra con như tờ giấy trắng
so sánh cha như nghiên mực thân thương
còn mẹ là cây bút mòn... mẹ viết....
viết run tay 2 chữ con chào đời !
khi ăn uống có bao điều gian khó
đắng phần mẹ , ngọt dành lại cho con
đêm mưa ướt 1 chiếc giường ọp ẹp
ướt phần mẹ , khô ráo để cho con !
Khi con lớn mẹ ân cần dạy dỗ
những điều hay lẽ phải của cuộc đời
từ lúc nhỏ cha ân cần nuôi dưỡng
tập con đi , ăn uống , chơi đùa
ai có mẹ xin đừng làm mẹ khóc ,
đừng để buồn lên mắt của người cha.

Tác giả: ( Phan Trọng Nghĩa )

Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2019

THƠ: TỎ TÌNH DUNG MUỘI

LỜI TỎ TÌNH

Biết nói sao với Hoàng Dung
Nỗi lòng ta giữa Đào Hoa Đảo
Ta cùng nàng đã bao phen xương máu
Bình thiên hạ với chiêu thức Giáng Long.
Nàng hiểu cho khúc ruột bòng bong
Khi ngoài kia còn Hoa Tranh công chúa
Cô bạn gái của đời ta một thuở
Hoa Tranh cũng yêu ta, khổ lắm, Dung muội ơi!
Tưởng ngon lành, ai ngờ lắm chơi vơi
Bởi làm sao yêu một lần hai ả?
Một bên là do vua Mông ban gả
Một bên là tình yêu trong sáng đầu đời.
Giữa đảo Đào Hoa lòng dạ tơi bời
Ta vẫn quyết một đời yêu Dung muội
Nhưng còn Hoa Tranh kia yếu đuối
Cũng một lòng chờ đợi ta...
Vướng làm gì mối tình tay ba
Khiến cho lòng ta thêm sầu hận
Hỡi Dung nhi, ta khẩn xin nàng đừng giận
Vì cả đời yêu chỉ một nàng thôi.

( Phan Trọng Nghĩa )

Web- Thơ - Văn. Xã Hội / Phan Trọng Nghĩa